Câu chuyện phía sau — vì sao mình chọn làm nghề theo cách này
Nghề bất động sản, nói thẳng, có rất nhiều cám dỗ. Những cơn sốt đất, những lời hứa "x2 x3 tài khoản", cái áp lực phải chốt cho bằng được. Mình đã chứng kiến không ít người xuống tiền trong cơn FOMO rồi ôm hàng đằng đẵng, tiền mồ hôi nước mắt kẹt lại trong một mảnh đất không ai cần đến.
Và mình đã phải chọn: đi theo đám đông để bán cho nhanh, hay đứng về phía khách hàng để đi được đường dài.
Tiền của người ta là niềm tin người ta trao cho mình. Bán một lần bằng áp lực thì được một thương vụ. Nói thật và đặt nhu cầu của khách lên trước hoa hồng thì được cả một đời khách hàng.
Đó là bước ngoặt lớn nhất trong nghề của mình. Không phải một thương vụ, mà một quyết định về cách sống với nghề.
Gia đình — lý do mình dậy sớm mỗi ngày
Mình là bố của 4 đứa con: anh Khôi, anh Kun, bé Voi và bé Min. Đó vừa là áp lực lớn nhất, vừa là động lực lớn nhất đời mình. Mỗi lần tư vấn cho một khách hàng, mình đều tự hỏi: nếu đây là tiền của chính gia đình mình, mình có dám xuống tay không? Câu hỏi đó giữ mình tử tế với nghề, kể cả trong những lúc thị trường điên đảo nhất.
Mình làm việc chăm chỉ không phải để giàu thật nhanh. Mình muốn 4 đứa con lớn lên, nhìn thấy một người cha kiếm tiền một cách đàng hoàng — và hiểu rằng giá trị thật mới là thứ đi được đường dài.
Điều mình theo đuổi
Mình đã đồng hành cùng nhiều dự án ở khu vực — từ Vinh Riverside, Casa Bonita, Casa Flora, VSIP Nghệ An, Entiz The Fusion, Eurowindow, đến Mipec Hà Tĩnh… Mỗi dự án dạy mình một điều về thị trường, về con người, về cách một khu đất trở nên có giá hay nằm im.
Bài học lớn nhất không nằm ở kỹ thuật chốt sale, mà ở nguyên tắc: chỉ tư vấn thứ mình dám mua cho người nhà. Chạy theo sự phù hợp, không chạy theo hoa hồng. Ưu tiên pháp lý sạch, nhu cầu ở thực, dòng tiền bền. Luôn nhắc khách chừa dự phòng tài chính, đừng vay quá sức. Nói "không" với FOMO và cơn sốt đất ảo — kể cả khi điều đó nghĩa là mất một thương vụ.